Ít khi Mr. Huy của văn phòng thám tử gặp những người đàn ông có đôi mắt đẹp đến vậy. Đôi mắt biết cười như trêu ngươi với nghịch cảnh của chính cuộc đời người đàn ông ấy.

Câu chuyện của mùa đông năm 2014, văn phòng Thám tử Sài gòn T&T tiếp một cuộc gọi từ Hưng Yên – quê hương cũ của Mr Huy. Đó là ấn tượng đầu tiên của Huy về khách hàng của mình.

Người đàn ông đến vào một buổi chiều đông rét mướt. Ông làm nghề trồng hoa ở làng hoa Tây Tựu (Hà Nội). Người đàn ông mang nét rắn rỏi của người làm vườn chuyên nghiệp. Ấn tượng hơn hết là đôi mắt màu nâu sẫm như biết cười của người làm vườn ở Tây Tựu. Nhìn khuôn mặt phúc hậu và đôi mắt biết cười ấy, mr Huy chợt nghĩ: “Ai là người thân của ông ta hẳn sẽ rất ấm áp khi nhìn vào đôi mắt biết cười ấy”.

dich vu tham tu uy tin nhat sai gon facebook

Nhưng đề nghị của khách hàng mang đến cho Huy thật ngược đời. Câu chuyện của người làm vườn có đôi mắt biết cười lại trào nước mắt. Cuộc đời anh đúng nghĩa trồng hoa cho người hái, nuôi gái cho người theo. Trong buổi chiều đông ảm đạm, người đàn ông khắc khoải kể lại câu chuyện của đời mình.

Tôi và cô ấy vốn chỉ là hàng xóm ở làng hoa này. Chúng tôi sinh ra lớn lên gần nhau và dường như là một cặp trời sinh. Vì vậy, được gia đình dòng họ ướm gả, năm tôi 20 tuổi, cô ấy 17, chúng tôi cưới nhau. 10 năm sống chung, chúng tôi có 3 đứa con 2 gái 1 trai như thiên thần. Chúng nó lớn lên và trở thành những thanh thiếu niên ưu tú, học đại học đàng hoàng. Anh nghĩ xem, tôi giờ 45 tuổi, cô ấy 42 tuổi. Vợ chồng tôi đã có cháu nội, ngoại. Vậy mà tôi còn nghe được thông tin trời đánh này: Cả ba đứa con của tôi, không có đứa nào là con tôi!.

Người đàn ông vạm vỡ với đuôi mắt chân chim tươi rói chợt nghẹn giọng. Mr Huy vội vã mời ông dùng trà.

-         Tôi vẫn không tin đó là sự thật. Tôi không nỡ làm cô ấy đau lòng. Nhưng tôi phải làm sao đây? Đi tìm sự thật hay chấp nhận sự dối trá êm ả?

-         Vậy, anh muốn chúng tôi điều tra xem ba đứa con ông có chung dòng máu? Nhưng như vậy dễ mà! Ông có thể xét nghiệm AND…

-         Tôi đã làm rồi. Sự thật là chúng không hề chung thuyết thống.

-         Vậy ông đã hỏi vợ ông chưa?

-         Chưa. Tôi không hiểu sao đứng trước mặt người đàn bà tôi yêu thương chưa một lần bội phản trong suốt ba mươi năm qua tôi lại yếu đuối. Tôi không thể đưa cô ấy tờ giấy xét nghiệm AND để hỏi rõ. Tôi muốn tìm ra ai là bố ba đứa trẻ đã. Vì tôi nghĩ, chưa chắc cô ta đã nói thật.

Mr. Huy thoáng chút trầm ngâm. Anh hỏi lại:

-         Anh rất yêu vợ. Và hẳn là cả những đứa con. Công sinh không bằng công dưỡng. Vậy nếu giờ sự thật vỡ lở, gia đình anh sẽ ra sao?

-         Tôi chưa biết. Nhưng tôi muốn biết sự thật trước đã.

Vụ việc của khách hàng lần này thật khó xử lý. Làng hoa Tây Tựu lại là nơi thám tử Huy ít có mối quan hệ. Dường như tất cả đều bắt đầu bằng con số 0 ngoài mẫu AND của 3 đứa trẻ chung huyết thống nhưng không biết của ai.

Bằng kinh nghiệm lão luyện của người trong nghề, Huy nghĩ phải lần theo dấu vết duy nhất ấy: Những tờ khai AND của ba đứa trẻ.

Huy cũng cài cắm người về làng hoa Tây Tựu tìm hiểu mối quan hệ của người phụ nữ vợ của người đàn ông làm vườn. Bà ta nổi tiếng đoan chính và yêu thương chồng con. Gia đình họ gần như kiểu mẫu ở làng hoa này. Không một lời ong tiếng ve về người phụ nữ ấy. Làm thế nào mà hơn 30 năm bà vợ có thể khiến ông chồng đáng thương “nuôi ong tay áo”? Mọi dấu vết càng đi vào ngõ cụt vì với chỉ mẫu AND của ba đứa con người thợ làm vườn thì không thể đem đi tìm hiểu. Cái khó là Việt Nam không có ngân hàng AND và nếu có thì hoàn toàn bí mật và không phải thám tử xoàng là có được. Những mối quan hệ của Mr. Huy cũng khó tiếp cận, mặc dù anh vẫn nhờ đến kênh này để phụ trợ trong quá trình phá án.

Kỳ 2: Tờ giấy dưới hũ cốt

Đã hơn 2 tháng Mr. Huy theo đuổi vụ án ở làng hoa Tây Tựu. Mọi thứ cứ như rơi vào bế tắc khi mọi dấu vết mà Huy lần được đều rất bình thường. Cuộc sống của vợ chồng người làm vườn diễn ra êm đềm và không có xung đột. Dấu vết từ nguồn ADN của ba đứa con người làm vườn vẫn chưa được lần ra trong hệ thống lưu trữ mà Mr. Huy nhờ vả. Vì những đứa con của họ đã lớn và việc truy tìm nguồn gốc ADN ở làng quê này tương đối khó khăn. Giả như cha của đứa bé ở làng khác thì càng vô vọng. Hoặc giả như tất cả những người đàn ông trong làng này được duyệt ADN thì họa may mới có thể biết chính xác ai là cha của ba đứa trẻ kia. Nhưng điều đó là không tưởng.

Chiều mưa phùn rét căm căm. Mr. Huy lang thang trong vườn hoa Tây Tựu. Làng hoa ảm đạm trong thời tiết rét mướt. Những bông hoa hồng quắt queo trong bọc bóng kính vì cái rét buốt đến người còn muốn teo tóp lại. Mr. Huy thầm nghĩ: “Cuộc đời con người có bao nhiêu bí mật? và những bí mật ấy đến một lúc nào đó cũng nở bung như những đóa hoa rồi tàn úa. Như câu chuyện của người làm vườn này. Liệu tìm ra đứa trẻ rồi anh ta sẽ ra sao? Những đứa con sẽ ra sao với sự dối trá hàng chục năm của một người đàn bà nết na bậc nhất làng hoa này?”.

Cuộc truy tìm dường như bế tắc. Chỉ còn một cách duy nhất. Mr. Huy rạng rỡ khi nghĩ ra ý đó. Chỉ một cách họa hoằn may ra có thể lần được manh mối. Từ tìm hiểu, Huy biết được vợ anh thợ làm vườn rất hay đi chùa cầu may cho gia đình. Chiều nào chị ta cũng lên chùa tụng kinh tới tối khuya mới về ngủ. Và đây có thể là manh mối duy nhất để lần ra sự thật.

Mr. Huy đến ngôi đình làng nhỏ trong làng hoa Tây Tựu. Người phụ nữ vẫn hay vào tụng kinh cầu siêu cho những người thân hay người quen trong ngôi miếu này. Mr. Huy lặng lẽ như một người khách lạ đến vãng cảnh chùa để tiện quan sát. Hoàng hôn bảng lảng sương lạnh buốt. Mr. Huy ngồi ở ghế đá ngắm cảnh chùa. Ngôi chùa vắng tanh chỉ có vài vị sư sãi tụng kinh bên trong. Người phụ nữ thắp nhang Phật một lúc rồi đi đến khu tro cốt của dân làng thắp nhang. Điều khiến Mr. Huy lưu tâm là dường như ngày nào bà cũng thắp nhang, tụng kinh tại đây thay vì bàn Phật. Theo tìm hiểu thì cha mẹ bà đều đưa về nhà thờ họ. Vậy tại sao người phụ nữ này lại thường tụng kinh cho người dưng?

dich vu tham tu uy tin nhat sai gon facebook

Hôm ấy khi Mr. Huy lặng lẽ đến gần khu tro cốt trong đình làng giả như đến thắp nhang cho người thân thì người phụ nữ bất thần quay lại. Huy ngỡ ngàng vì đó là một phụ nữ đẹp đằm thắm ở tuổi 40. Bà nhìn Huy một hồi lâu rồi tiếp tục lau chùi các hũ tro cốt. Bà nhấc một hũ cốt lên lau qua bàn thờ. Vô tình Mr Huy nhìn thấy một mảnh giấy bọc ni long dưới đáy hũ cốt. Người phụ nữ lau xong đi ra ngoài thắp nhang Phật rồi về. Vẻ mặt bà lạnh lung thoáng chút ưu tư. Có điều gì đó rất lạ trong cái nhìn cuối cùng khi bà nhìn về Huy và ra ngoài.

Để cẩn thận hơn, Mr Huy đi ra ngoài chùa chính thắp nhang Phật và xem người phụ nữ kia đã về chưa. Khi thấy bóng bà khuất xa ngôi chùa, Huy trở lại khu tro cốt. Anh khấn lạy hũ cốt mà người phụ nữ mới lau chùi rồi xin phép được xem tờ giấy bên dưới là gì. Có thể chỉ là tên tuổi của người đã khuất hay bùa chú chi đó.

Huy lần giở tờ giấy trong ánh nến chạng vạng. Mắt Huy như nhòa đi khi đọc nội dung những dòng chữ ấy. Đã bao lần đứng trước sự nghiệt ngã nhưng lần này dường như Huy không cầm lòng được. Anh đã khóc. Không phải vì vụ án được mở ra một cách quá lẹ làng và bất ngờ. Mà bởi những gì tiếp sau đó anh biết được. Cuộc đời này đôi khi luôn mang cho ta những thử thách dường như quá sức. Anh sẽ nói sao? Đối diện ra sao với khách hàng của mình khi sự thật đã rõ…

Kỳ 3: Kết thúc bất ngờ

Người thợ làm vườn có đôi mắt biết cười ngồi trước mặt Huy chờ đợi. Nhận được thông tin từ Mr Huy, ông đã đến ngay văn phòng thám tử T&T tại 45 – 47 (lầu lửng) Trần Đình Xu, Q1. TP.HCM. Mr. Huy cố ý pha một bình trà ấm bốc khói mời khách hàng thưởng thức. Đôi mắt biết cười nhìn Mr.Huy dò xét, người đàn ông giữ chặt ly trà ấm trong hai bàn tay sưởi ấm.

Lẽ ra Mr. Huy chỉ cần đánh điện hay gửi thư báo cho khách hàng về kết quả vụ việc nhưng anh đã thay đổi ý định. Cái kết quá bất ngờ của vụ án đã khiến Mr. Huy mời người làm vườn đến. Anh muốn chính mình kể lại toàn bộ vụ việc cho khách hàng.

-         Hôm ấy khi tôi trở về từ ngôi chùa làng Tây Tựu, tôi đã hiểu ra toàn bộ sự thật. Tôi cũng nhờ người xác nhận mẫu ADN của các con anh. Quả nhiên là trùng khớp. Tôi đã định tìm anh để báo. Nhưng trước hết tôi phải gặp người đã giúp tôi phá vụ án hóc búa này. Chỉ có cô ấy mới là nút thắt duy nhất cho vụ án này. Vợ anh đấy.

Người đàn ông đưa đôi mắt hoang hoải nhìn thám tử. Ông không thể cất lời. Thám tử Huy tiếp tục lý giải vụ án:

-         Chính bà là người cố ý dẫn tôi đến ngôi chùa. Tôi đã sơ hở hoặc chính anh đã sơ hở để vợ anh biết anh đang thuê người điều tra các con mình. Khi vụ án gần như bế tắc, bà đã cố ý đưa tôi đến gần sự thật. Ngay hôm ở ngôi chùa ấy, tôi đã nghi ngờ về sự tình cờ như có người sắp đặt để tôi đi tìm sự thật. Và rồi tôi nghĩ đến ánh mắt bà nhìn tôi lần cuối hôm ấy. Ánh mắt như muốn nhắn nhủ tôi điều gì đó. Tôi hiểu ra mình quá sơ hở khi giả mạo đi thăm khu tro cốt ở chùa. hẳn là ở làng này, người ta đã quá biết mặt thân nhân của những người đã khuất. Trong khi đó, tôi lại xuất hiện đột ngột, dù tôi cố ý tỏ ra như một người thân ở xa về nhưng quên mất rằng vợ anh không khác gì thổ địa của làng. Cô ấy biết đến từng người, từng ngóc ngách cuộc đời của người dân trong làng. Và, tôi đã gặp cô ấy.

Người làm vườn siết chặt ly trà. Ông muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Thám tử Huy tiếp tục câu chuyện.

Chúng tôi đã gặp nhau. Bà ngồi đối diện tôi, trên tay là một tấm hình người đàn ông còn khá trẻ, chừng ngoài 30 tuổi. Mà tôi đoán đó là nhân vật chúng ta đang đi tìm. Bà không hỏi tôi là ai mà tự kể câu chuyện của mình. “Như anh đã xem trong tờ giấy dưới hũ cốt, chồng tôi bị vô sinh. Cha của ba đứa trẻ nhà tôi đã chết khi mới hơn 30 tuổi. Chúng tôi chỉ gặp nhau đúng 3 lần để có ba đứa con ấy. Anh ấy bị ung thư não. Không vợ, không gia đình – một cựu chiến binh ở mặt trận Polpot  Cam pu chia.

“Chồng tôi không hề biết anh ấy bị vô sinh. Anh ấy lại là con trưởng trong dòng họ. Chúng tôi cần những đứa cháu đích tôn – niềm tự hào nối tiếp cho hai dòng họ danh môn hộ đối. Anh ấy không bao giờ tin là mình bị vô sinh. Và tôi không muốn đạp đổ niềm kiêu hãnh ấy. Anh có thấy chồng tôi có đôi mắt rất hạnh phúc không. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt ấy sức sống kiêu hãnh và tươi vui cho tương lai gia đình tôi, con cái tôi. Anh ấy là một người chồng tuyệt vời, một người cha mẫu mực. Tôi, tôi không thể nói rằng anh ấy không thể có con…”

Lúc đó tôi gần như đã biết rõ sự thật nhưng những gì bà ấy kể với tôi rất chân thành. Tôi không hiểu sao nhưng tôi cảm thấy có thể tin bà ấy. Ngay cả chuyện họ gặp nhau bao nhiêu lần trước đó để có ba đứa con tôi cũng tin. Vì khi tôi đọc tờ giấy dưới hũ cốt, đó là mẩu giấy xét nghiệm chứng minh ông thực sự không thể có con. Tôi cũng đã tìm đến nơi xét nghiệm cho ông và như ông thấy là lần trước tôi có nói ông đi làm thêm vài xét nghiệm…Tôi muốn biết tờ giấy đó có giả mạo hay không.

Khi lấy mẫu tro cốt đi xét nghiệm thì nó khớp với ADN của các con ông. Tôi cũng hỏi người làng về người đàn ông là cha của con ông, họ đều xác nhận như những gì vợ ông nói. Trừ việc ông ta là bố của các con ông…

Thám tử Huy đưa tất cả giấy tờ chứng minh vụ việc cho khách hàng. Người đàn ông xem rồi đưa lại cho Huy.

-Ông không giữ sao? Thưa ông? Mr. Huy hỏi

- Không. Hãy để nó ngủ yên cùng quá khứ. Tôi cảm thấy yên lòng rồi. Tôi cũng không thể sống lâu hơn nữa, tôi đang bị ung thư phổi giai đoạn cuối, xin ông đừng cho vợ tôi biết. Tiếc là bà ấy đã biết chuyện tôi cho người điều tra con.

Thám tử Huy quá bất ngờ. Anh lặng lẽ gật đầu trước đề nghị của khách hàng. Công việc của anh đã kết thúc. Anh không thể đi tìm hiểu phía cuối câu chuyện dang dở ở làng hoa Tây Tựu ấy là gì. Nhưng anh tin nó vẫn đẹp, bởi sau cùng người đàn ông có đôi mắt đẹp ấy đã chẳng bảo rằng: Quá khứ hãy ngủ yên và ông cảm thấy yên lòng với đoạn đời còn lại rồi đó sao…

Nguồn: Văn phòng thám tử Sài Gòn T&T

Tin liên quan

 

Tags: , , , , ,