Ông Sâm đột nhiên rống lên: “con gái tôi tay chân cũng không còn! Nổi sợ hãi sẽ ám ảnh nó suốt đời, còn tương lai của nó. Tôi là cha nó, là một cảnh sát nhưng lại không thể bảo vệ con gái của mình”…

Trời đã khuya rất lạnh. Huy đứng trong hành lang tối đen, giơ tay ấn vào chiếc chuông cửa trước mặt.Nửa phút đồng hồ sau, cửa kính chống trộm dần tối sậm lại, Huy biết sau cửa có người đang nhìn mình dò xét.

“Ai đó?”

“Tôi là Thám tử Huy.Anh Bình, mở cửa đi.”

Bình thở phào một hơi “cạch” một tiếng, cửa mở ra.

“Sao cậu…”

Không chờ ông ta nói xong, Huy liền bước nhanh vào trong phòng, hỏi luôn: “BéNa đâu?”.

Ông Bình vẫn yên lặng, Huy nhìn chằm chằm ông ta vài giây, phía sau đôi mắt ấy là một bức tường kiên cố không thể phá vỡ nổi: “Trong quá trình kiểm tra nói dối chiều nay, ông Sâm…” Huy khó khăn cân nhắc từng từ, “Kết quả kiểm tra cho thấy, chiều hôm đó ông Sâm muốn đi giết người.”

Bàn tay nắm chặt tay Huy trong phút chốc buông lỏng, Bình nhìn Huy chằm chằm, rồi hoàn toàn suy sụp ngã ngồi trên ghế sofa,

“Cái lão này thật là ngốc mà….” Bình khóc ra thành tiếng, cả người co quắp trên ghế sofa, bờ vai run run, “Cái lão này thật ngốc mà…”.

Huy không nói một lời an ủi nào đốivới Bình, chờ tiếng khóc của Bình vơi đi, mới thấp giọng hỏi: “Bé Na rốt cục là ở đâu?”.

“Nếu anh Sâm cảm thấy có thể nói cho cậu biết, anh ấy đã sớm nói.” Bình đứng dậy “Tôi muốn ngủ một giấc, mời cậu đi giùm.”

ki 6

Ngoài nổi đau thân xát, sự ám ảnh về tinh thần sẽ còn đeo bám bé Na đến hết cuộc đời.

Huy cắn chặt răng, nhanh chóng liếc qua phòng khách, sau đó không nói câu nào xông thẳng tới phòng ngủ. Bình sửng sốt, vội vàng ngăn cản, nhưng đã quá muộn, Huy đã dùng tay đẩy cửa phòng.

Một chiếc xe lăn bên cạnh giường, bé Na đang nằm ngủ ngon lành, một cô bé tội nghiệp không có tay và chân.

Huy trợn tròn hai mắt: “Rốt cục là xảy ra chuyện gì?”

Bình ra sức gật đầu, cả người lại hoàn toàn vô lực gục xuống.

“Ngày 7 tháng 8…Hết giờ làm, không thấy bé Na tan học trở về nhà…điện thoại di động cũng tắt máy…” Anh Sâm khóc đến thở không ra hơi, “gần sáng, có người gõ cửa…không thấy người, lại thấy một cái thùng giấy lớn…” Bình khóc thét lên một thanh âm tê tâm liệt phổi, phảng phất như cái cảnh tượng đáng sợ kia lại một lần nữa xuất hiện trước mắt .

“Con bé…tay chân không còn, nằm co ro như sắp chết…Bây giờ nó sống trong sợ hãi và không dám tiếp xúc với bất kì ai trừ tôi và anh Sâm, từ ngày anh ấy bị bắt mọi thứ với con bé càng trở nên khó khăn hơn”

Huy cảm giác toàn bộ đầu óc đầu chết lặng, tựa hồ như có hai quả búa tạ cứ đập vào huyệt thái dương, rất lâu sau, anh mới ý thức mình dường như muốn dùng răng cắn nát tất cả.

“Ai đã làm?” giọng khàn và nhỏ, thanh âm hung ác tựa hồ như không thuộc về mình, “Ai đã làm!!”

“Không biết…” Bình buông Huy ra, trán cúi sát mặt đất như người chết, khóc như như muốn nôn ra hết cả lục phủ ngũ tạng “ô ô, không biết…”

“Vì sao không báo cảnh sát?” Huy rống to lên “ông Sâm là cảnh sát cơ mà!”

“Anh ấy không nói gì với tôi…chị dâu tôi mất sớm với anh Sâm mà nói bé Na là tất cả, sau khi sự việc xảy ra ảnh chỉ lẳng lặng kêu tôi để anh ấy xử lý…”

Cảnh trước mắt dường như tới từ địa ngục.Huy nhẹ nhàng khép cửa lại, đã nghĩ ra một quyết định.

Huỳnh Văn Sâm sắp bị tống trở về trại tạm giam tiếp tục tạm giam. Hôm ông rời khỏi thành phố, tình cảnh thật thê lương, vào cái thời điểm mẫn cảm này, không một ai muốn nhìn nhận chút quan hệ nào với ông. Xe cảnh sát rời khỏi trụ sở cục công an thành phố, lập tức dung nhập vào dòng xe cộ nhiều như nước.

Nửa giờ sau, xe cảnh sát rời khỏi thành phố, một tiếng đồng hồ sau, xe dừng lại ở một trạm nghỉ trên đường cao tốc.

Đang nhắm mắt dưỡng thần Huỳnh Văn Sâm mở to mắt, tiện miệng hỏi: “Đến chỗ nào vậy?”

Hai cảnh sát phụ trách áp giải không trả lời, mà nhảy xuống xe, Huỳnh Văn Sâm đành thở dài, vừa nhắm mắt lại, liền nghe thấy bên ngoài xe truyền tới một giọng nói quen thuộc.

“Cảm ơn rất nhiều.”

“Vâng, đừng có lâu quá nha.”

“Được, sẽ không gây khó dễ cho các anh đâu.”

Trong lòng Huỳnh Văn Sâm hơi chấn động, mới mở mắt ra, liền thấy thám tử Huy mở cửa nhảy lên xenhẹ giọng nói: “10 phút.”Người lái xe gật gật đầu nhảy xuống xe.

Sau đó, Huy ngồi đối diện với Huỳnh Văn Sâm, trước tiên nhét một điếu thuốc vào trong tay ông Sâm. Ông ấy rất xấu hổ, cơ hồ không dám ngẩng đầu lên nhìn Huy, chỉ máy móc làm theo động tác của anh.

“Tốt, bây giờ ở chỗ này chỉ có tôi và ông.”

Huy hơi hơi cúi người xuống, “Ngày hôm qua tôi đã đến nhà ông.” Huy mặt không biểu cảm hỏi: “Ai làm?”

Ông Sâm dường như dùng hết sức lực mới nhét được điếu thuốc lá vào trong miệng, ra sức hút một hơi thật sâu, sau đó khàn giọng nói nhỏ: “Hãy quên chuyện mà tôi nhờ cậu đi, tôi bị trừng phạt là đúng rồi.”

Huy yên lặng nhìn chằm chằm ông ta vài giây, lại mở miệng hỏi: “Ai làm?”

“Đừng hỏi, tôi không muốn cậu vì tôi mà làm chuyện gì, không đáng đâu.”

“Tôi không phải chỉ vì ông đâu,” Huy cắt ngang lời nói của ông ta “nếu như tôi biết chuyện này, mà không làm gì, thì đó không phải là tôi.”

Ông Sâm ngẩng đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Huy, hai người nhìn nhau vài giây, rồi đồng thời cười lên “khà khà”

“Cậu muốn biết cái gì?”

“Tôi muốn biết hết tất cả mọi chuyện,” Huy ánh mắt sáng ngời, “tất cả.”

“Chuyện đó phải kể từ đầu năm nay, còn nhớ lần trước tôi đã nói qua với cậu về vụ án buôn bán trẻ em qua biên giới không? Ban đầu, chúng tôi tiến hành một số hoạt động điều tra bên ngoài, nhưng tiến triển vô cùng chậm chạp, trở ngại gặp phải cũng vô cùng lớn, thế là ta quyết định dùng phương pháp điều tra bí mật, đồng thời, tôi cũng nhận được một vài tin nhắn cùng điện thoại đe dọa. Cậu biết đó, chúng ta làm nghề này, những thứ cỏn con này như là cơm bữa, tôi cũng không coi trọng. Vào đầu tháng 8, xảy ra một vụ bắt cóc nữ sinh tiểu học nhưng chưa thành công, bé gái xém một chút nữa bị bắt cóc đó, chính là một học sinh trong lớp của bé Na…”

Ông Sâm cúi đầu, đôi tay cắm vào trong tóc vuốt qua lại, còng tay bóng loáng hết sức chói mắt.

“….Nhà trường yêu cầu phụ huynh phải đưa đón học sinh, hôm đó là ngày 7 tháng 8, có ba học sinh không có phụ huynh đến đón, bé Na liền lần lượt đưa ba đứa bọn chúng về nhà. Nhưng mà rốt cuộc nó lại không về được nhà…”

Ông nói không được nữa, động tác vuốt tóc trở thành ra sức nắm giựt, trong cổ họng truyền tới thanh âm “ô ô” như của một con dã thú bị thương.

Huy giữ tay ông ta lại, thấp giọng hỏi: “Vì sao lại không dò hỏi 3 người phụ huynh kia?”

“Tôi đi tìm bọn họ, bọn họ một câu cũng không chịu nói, hơn nữa đều lập tức rời khỏi thành phố này.” Sắc mặt ông Sâm trắng bệch, “Đó là lời cảnh cáo gửi tới tôi.”

“Cho nên ông mới…”

“Đúng vậy, tôi phái Đinh thụ Thành đi nằm vùng, ngoại trừ để điều tra vụ án, còn giao cho cậu ta một nhiệm vụ, chính là tìm ra thủ phạm đứng ở sau sai khiến, để tôi đích thân giết hắn.”

“Nói như vậy…” Huy chậm rãi nói: “Ông phái Đinh Thụ Thành đi giúp ông giết người?”

“Đúng vậy” ông Sâm cười thảm “cậu rất thất vọng về tôi đúng không?”

“Vì sao lại không để pháp luật trừng phạt hắn?”

Ông Sâm lắc đầu, “quả thực, nếu như lúc đó ta báo cảnh sát, có lẽ sẽ nhanh chóng bắt được một hai tên, nhưng mà có tác dụng gì chứ? những người giống như Hồ Cương vì nhiều tiền mà sẵn sàng chịu oan ức đâu có thiếu. Mà cho dù thực sự bắt được thủ phạm phía sau điều khiển, chứng cứ vô cùng xác thực, thì làm sao chứ? tử hình? Làm cho hắn thoải mái, giống như ngủ mà chết đi?”

Ông Sâm đột nhiên rống lên: “con gái tôi tay chân cũng không còn! Nỗi sợ hãi sẽ ám ảnh nó suốt đời, còn tương lai của nó. Tôi là cha nó, là một cảnh sát nhưng lại không thể bảo vệ con gái của mình”

Huy yên lặng nhìn, bỗng nhiên cảm giác muốn hỗ trợ con người trước mặt rời khỏi chiếc xe này, ngay và luôn. Cậu cố sức ngăn chặn tình cảm đang dâng trào trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Sau đó thì sao?”

Ông Sâm hô hấp nặng nề, hồi lâu mới cất giọng khàn khàn trả lời: “Đinh Thụ Thành báo tin cho tôi, chúng tôi đã giao hẹn, trên tờ giấy mà có vẽ chữ thập có nghĩa là có thể ra tay. Kết quả…chuyện xảy ra sau này thì cậu đều biết.”

“Đinh Thụ Thành báo cho ông tên thủ phạm đứng sau sai khiến là ai?”

“Không có, điều này bản thân tôi cũng cảm thấy bất thường” Ông khép hờ mắt “thù hận khiến tôi mất đi lý trí, khi tôi nhìn thấy chữ thập đó thì mọi thứ đều quên hết.”

Huy nghĩ một lát, mở miệng hỏi: “Đây là tất cả mọi chuyện?”

“Ừ” Ông Sâm ngẩng đầu lên, giọng khẩn thiết, “nếu như tôi còn có thể cầu xin cậu giúp đỡ, có thể giúp tôi làm hai việc không?”

“Ông nói đi.”

“Thứ nhất, tôi không biết có phải là tôi đã làm liên luỵ Đinh Thụ Thành rồi không, nếu như là vậy, xin cậu cố gắng giúp tôi tìm kiếm tin tức của cậu ấy.Thứ hai, nếu như Đinh Thụ Thành gặp bất trắc, cậu lập tức quên chuyện này đi. Đối phương thế lực rất mạnh có lẽ chúng ta không thể tưởng tượng được đâu.”./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TƯ TƯ SÀI GÒN T&T

Tin liên quan

 

Tags: , , ,