Huỳnh Văn Sâm cúi gầm mặt xuống, ông thậm chí không nhìn bất kỳ ai, chỉ cúi thấp đầu, cả người tựa hồ như bị teo nhỏ lại. Thật lâu sau, ông thở ra một hơi thật dài: “Ý trời, ý trời mà.”.

ki 5

Qua cuộc kiểm tra nói dối ai cũng dễ dàng nhận ra Huỳnh Văn Sâm đang nói dối hay ít nhất là chưa nói hết sự thật

Ngày hôm sau Chuyên gia tới tên là Lý Tuấn Minh, hơn 40 tuổi, tóc hoa râm, trên mặt nếp nhăn ngang dọc, nói ông ta là một lão nhân viên phát triển thị trường lăn lộn nhiều năm trong thương trường sẽ dễ tin hơn là chuyên gia kiểm tra nói dối.
Công việc kiểm tra nói dối nhanh chóng được phía cảnh sát tiến hành: Ngày kiểm tra: Ngày 03 tháng 11. Địa điểm kiểm tra: Phòng họp thứ ba của cục công an thành phố. Tóm tắt nội dung vụ án: Vụ án cố ý giết người. Người kiểm tra: Nhân viên chịu trách nhiệm kiểm tra Lý Tuấn Minh.
Người bị kiểm tra: Huỳnh Văn Sâm, nam, 56 tuổi, trình độ văn hoá đại học, trước khi bị bắt là ……công an thành phố. Quan hệ giữa người bị kiểm tra với vụ án: Nghi phạm.
Để đảm bảo tính minh bạch gia đình nghi phạm được xem qua camera thu hình toàn bộ quá trình thẩm vấn.
Lý Tuấn Minh ngồi dựa vào trên ghế, mỉm cười, “Tôi cũng phải nhắc nhở anh, từng vấn đề tôi hỏi anh đều phải trả lời đúng sự thật, bất kỳ vấn đề nào mà anh nói dối sẽ đều rất bất lợi đối với anh, anh hiểu rõ không?”
“Hiểu rõ” Huỳnh Văn Sâm hơi ngồi thẳng lại.
“Vậy, chúng ta bắt đầu thôi.” Anh tên là Huỳnh Văn Sâm phải không?. Đúng vậy (dường như hơi kinh ngạc, nhưng lập tức trả lời). Anh có mặt trong vụ án xảy ra chiều ngày hôm đó ở khách sạn Hoàng Long đúng không? Đúng.
Lý Tuấn Minh: Ngày hôm đó anh tới khách sạn Hoàng Long là có hẹn mà tới, đúng không?
Huỳnh Văn Sâm: Đúng.
Lý Tuấn Minh: Anh trước đó đã chuẩn bị súng, đúng không?
Huỳnh Văn Sâm: Tôi là cảnh sát, trên người mang theo súng là rất bình thường.
Lý Tuấn Minh: Mang theo súng, là có ý định sử dụng nó, đúng không?
Huỳnh Văn Sâm: Không phải. (lắc đầu, nhưng trước đó trong nháy mắt có động tác gật đầu, điện cực dưới da phản ứng khác thường )
Lý Tuấn Minh: Không phải để bắn người Hồ Cương, mà là người khác, đúng không?
Huỳnh Văn Sâm: Đây là một lần kiểm tra nữa sao? (mỉm cười, đồng tử cấp tốc giãn ra)
Lý Tuấn Minh: Hãy trả lời câu hỏi của tôi, anh Sâm.
Huỳnh Văn Sâm: Không phải. (dời mắt, ngón trỏ tay phải khẽ gãi mũi bên phải, điện cực dưới da phản ứng khác thường).
Qua màn hình camera Huy đột nhiên hiểu rõ, vừa rồi Lý Tuấn Minh nhìn chằm chằm Huỳnh Văn Sâm vài giây, ở trong lòng đã nhanh chóng soạn ra một loạt những câu hỏi mới.
Lý Tuấn Minh: Vậy người đàn ông bị anh bắn trúng, có biết bé Na không?
Huỳnh Văn Sâm: Không biết.
Lý Tuấn Minh: Vậy là anh muốn bắn người quen biết bé Na đúng không?
Huỳnh Văn Sâm: Xin đừng nhắc tới con gái của tôi, con bé không liên quan tới vụ án này! (người hơi nghiêng tới trước, cằm giơ lên, điện cực dưới da phản ứng khác thường)
Lý Tuấn Minh: Hiện trường đột nhiên xuất hiện tình huống bất ngờ, người mà anh muốn bắn chết chưa xuất hiện đúng không?
Huỳnh Văn Sâm: Không phải, tôi không có ý định giết bất kỳ ai! (ngồi thẳng dậy, người nghiêng tới trước, điện cực dưới da phản ứng khác thường)
Lý Tuấn Minh: bé Na rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Huỳnh Văn Sâm đột nhiên nhảy dựng lên, ngũ quan méo mó, con mắt cũng dường như muốn từ trong hốc mắt phóng ra, “Đừng có nhắc tới con gái của tôi!”
Trong nháy mắt đó, Huy cơ hồ cảm giác Huỳnh Văn Sâm muốn ngay lập tức bóp chết Lý Tuấn Minh. Song đột nhiên lại yên lặng, dường như cuộc nói chuyện đã làm ông ta hao hết toàn bộ sức khỏe. Sau khi thở hổn hển một trận, ông ta thì thầm nói một câu: “Tôi không có gì để nói”
Lý Tuấn Minh nhìn ông ta vài giây, thở dài, ngẩng đầu hướng về phía camera ở góc phòng nói: “Kiểm tra kết thúc.”
Huy giống như tượng gỗ vậy, cảm giác toàn thân đều không thể động đậy. Anh biết, ở một nơi khác mọi người theo dõi qua camera cũng đều bị chuyện xảy ra bất ngờ làm cho trợn mắt há mồm. Nhưng tất cả những thứ này đối với Huy đều không quan trọng, trong đầu anh chỉ có một dấu chấm hỏi lớn:
Vì sao ông lại muốn gạt tôi?
Huỳnh Văn Sâm cúi gầm mặt xuống, ông thậm chí không nhìn bất kỳ ai, chỉ cúi thấp đầu, cả người tựa hồ như bị teo nhỏ lại. Thật lâu sau, ông thở ra một hơi thật dài: “Ý trời, ý trời mà.”.

Tình huống bất thường xuất hiện trong cuộc thẩm vấn khiến cho vụ án vốn đã rối lại càng thêm rối. Lý Tuấn Minh viết ra hai bản kết luận kiểm tra hoàn toàn khác nhau. Một bản kết quả âm tính (qua kiểm tra xác minh người bị kiểm tra không liên quan tới vụ án), một bản khác lại là dương tính (qua kiểm tra xác minh người bị kiểm tra có liên quan tới vụ án). Theo ý ông, Huỳnh Văn Sâm không nói dối về chuyện xảy ra ở khách sạn Hoàng Long, có điều mục tiêu thực sự của ông ta khi tới khách sạn Hoàng Long lại không phải đơn giản chỉ là để gặp mặt môt người nào đó. Tuy rằng Lý Tuấn Minh không giải thích rõ ràng việc này, nhưng xem qua biểu đồ kiểm ta cùng với hệ thống câu hỏi và trả lời thám tử Huy thừa thông minh để hiểu rõ, mục đích Huỳnh Văn Sâm tới khách sạn Hoàng Long chính là giết người, chẳng qua ông ta ra tay không đúng người mà thôi.
May mắn cho Huỳnh Văn sâm là sau khi nghe giải trình của Lý Tuấn Minh, phía cảnh sát cho rằng tình tiết vụ án trọng đại, cần phải nghiên cứu kỹ rồi mới đưa ra quyết định, nên lập tức tuyên bố tiếp tục điều tra trước khi kết án. Điều này đồng nghĩa với việc Huy còn thời gian để cứu Huỳnh Văn Sâm.
Tuy nhiên, Huy vẫn đau đấu một ý nghĩ, vì sao Huỳnh Văn Sâm lại nói dối, Huy nghĩ thế nào cũng không ra đáp án. Những nỗ lực vất vả mấy ngày hôm nay đột nhiên thành công cốc, bị chính khách hàng dối gạt, đó là cảm giác Huy khó mà chấp nhận được. Anh bắt đầu cảm thấy hoài nghi những phán đoán của mình: những suy đoán trước đây có giá trị gì không? ai là người vô tội? mục đích Đinh Thụ Thành đi nằm vùng rốt cuộc là vì phá án hay là đồng loã với Huỳnh Văn Sâm? Con gái tên An của Huỳnh Văn Sâm có liên quan như thế nào đến vụ án?…
* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.
VĂN PHÒNG THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

Tin liên quan

 

Tags: , , , ,