Có thể cuối cùng Huỳnh Văn Sâm lại gục ngã trước pháp luật,con đường mà suốt đời ông ta lựa chọn bảo vệ, điều này quả thực là quá trớ trêu. Huy khẽ cắn môi, ép mình phải giữ vững tinh thần.
Đinh Thụ Thành khi còn là cảnh sát từng là nhân viên dưới quyền của Huỳnh Văn Sâm, vẫn được ông khen ngợi và trọng dụng. Có điều hơn nửa năm trước, Đinh Thụ Thành vì liên quan đến một việc trái pháp luật mà bị khai trừ ra khỏi ngành công an, từ đó về sau không biết thế nào, nghe nói súng được cấp cũng chưa giao lại. Lúc ấy có không ít người ở sau lưng nói Huỳnh Văn Sâm đã nhìn lầm người, Huy sau khi biết được tin này cũng cảm thấy cực kỳ bất ngờ. Có điều, chuyện trước mắt này, với Đinh Thụ Thành có quan hệ gì sao?”.
Huỳnh Văn Sâm phát hiện ra nét mặt kinh ngạc của Huy, ra hiệu cho cậu nghiêng người tới. “Cậu ta là người tôi cài vào nằm vùng trong một đường dây tội phạm” Huỳnh Văn Sâm giọng thì thầm” Ngày hôm đó cậu ta báo cho tôi đến khách sạn Hoàng Long gặp mặt”.
“A?” Huy giật mình nhướng mày, “Phản bội?”
“Không hẳn”. Huỳnh Văn Sâm sắc mặt ngưng trọng, “Tôi ban đầu cũng suy đoán như vậy, nhưng sự tình phát triển đến nước này, tôi trái lại cảm thấy phải hết sức thận trọng. Nếu như cậu ta phản bội, vậy thì rất có khả năng toàn bộ cái tròng này đều do cậu ta sắp đặt; nếu như là không phải, việc đó…”
“Việc đó nói lên rằng cậu ta đã bị lộ”. Huy lập tức nói, “Hơn nữa cậu ta cũng đang gặp nguy hiểm”.
“Cho nên mau chóng tìm thấy cậu ta là điều quan trọng nhất” Huỳnh Văn Sâm gật gật đầu, “Nếu như cậu ta phản bội, tìm thấy cậu ta, chân tướng sự việc liền sẽ lộ ra. Nếu như không có, phải tìm mọi cách lập tức bảo vệ cậu ta, giúp cậu ta khôi phục lại thân phận”.
“Chuyện đó ông định xử lý thế nào?”
“Nghĩ biện pháp sau thôi” Huỳnh Văn Sâm trầm ngâm một chút, “Trước mắt cần tìm được Đinh Thụ Thành đã. Lúc trước là ta phái cậu ta đi, xảy ra sự tình, không thể vứt bỏ cậu ta được”.
Huy biết, ở trong lòng Huỳnh Văn Sâm vẫn không tin Đinh Thụ Thành phản bội. Cậu ngẫm nghĩ thấp giọng hỏi: “Cái tổ chức kia….Ông đang nghi ngờ phạm tội gì?”
“Lừa gạt, buôn bán trẻ em qua biên giới” Huỳnh Văn Sâm nói sơ qua, “Mấy năm nay ở nước ta, những khu vực gần biên giới xuất hiện nhiều trường hợp trẻbị mất tích, cảnh sát địa phương hoài nghi những trẻ em này đã bị bí mật mang đi.”
Huy gật gật đầu, “Lần hành động này còn có những ai biết?”
“Chỉ có tôi và Đinh Thụ Thành” Hình Văn Sâm hơi nhíu mày,” Cậu ấy tốn không ít sức lực mới thâm nhập được vào đó, vừa mới bắt đầu tiến hành gai đoạn tiềm phục, một mình tra ra phía sau hậu trường còn có nhiều nhân vật thuộc tầng lớp cao hơn, không ngờlại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy”.
Huy tâm trạng càng nặng nề. Huỳnh Văn Sâm nói rằng bị người ta hãm hại, mà người có khả năng chứng minh sự trong sạch của ông hiện tại cũng không rõ là chính hay tà. Tình cảnh trước mắt của HuỳnhVăn Sâm cực kỳ nguy khốn, hoặc là từ nay mãi bị hàm oan, hoặc là cùng với Đinh Thụ Thành rơi vào vòng nguy hiểm. Nhưng mà cho dù vậy, Huy vẫn phải nghĩ đến sự an nguy của Đinh Thụ Thành trước tiên. Nghĩ đến điều này, Huy không nhịn được lại nhìn những vết thương đầy trên mặt Huỳnh Văn Sâm, cảm thấy dũng khí lại dần dần tràn trề toàn thân, “Vì sao lại giao việc này với tôi?”
“Sự việc này rất trọng đại, không chỉ liên quan tới tôi, mà còn liên quan tới sự thành bại của tất cả hành động. Cho nên tôi nhất định phải tìm một người vừa có dũng khí lại có đầu óc và đặc biệt cậu còn có một trung tâm thám tử hỗ trợ phía sau, tôi giao mạng mình cho cậu đấy”.

ki 2

Huy thầm nghĩ chỉ năm trăm triệu đã có thể mua đứt lương tâm và tính mạng một con người, thật đáng sợ…

Huy âm thầm xiết chặt nắm đấm “Để tìm cậu ta, tôi phải làm như thế nào?”
Huỳnh Văn Sâm vừa muốn trả lời, vừa trầm mặc không nói, đột nhiên người quản giáo nói: “Thời gian đã hết”. Huỳnh Văn Sâm không thể nói thêm gì nữa, đành phải nghiêm nghị nhìn chằm chằm Huy, gằn từng chữ nói: “Xin nhờ cậu”.
Huy cắn chặt răng, nhìn Huỳnh Văn Sâm bị lôi đi thất tha thất thểu đến ngưỡng cửa. Bỗng nhiên anh nhảy dựng lên, đi đến phía sau người canh gác một phen giữ chặt lại, thấp giọng nói: “Nhẹ nhàng một chút…Ông ấy cũng từng là cành sát nhiều năm cống hiến…Chiếu cố ông ấy một chút”.
“Cành sát ư?” Người quản giáo kianhìn Huy có vẻ không tin tưởng.
Ra khỏi cửa trại tạm giam, toàn thân liền được bao phủ bởi ánh mặt trời rực rỡ đầu thu, Huy đột nhiên cảm thấy một cơn hoa mắt, đầu óc cũng hỗn loạn kịch liệt.
Đi đâu tìm Đinh Thụ Thành đây? Bất luận cậu ta có phản bội hay không, hiện tại tìm thấy cậu ta đều là một việc hết sức khó khăn.
Trong khách sạn Hoàng Long chắc chắn có vấn đề, đối phương lựa chọn nơi đó làm cạm bẫy tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên. Phải chăng vào thời điểm xảy ra vụ án họ thực sự không có ghi hình?
Người phụ nữ bị cưỡng bức là ai tại sao lại không thấy tung tích, và Đinh Thụ Thành với Hồ Cương có quan hệ gì? Việc Hồ Cương xuất hiện ở hiện trường là một công cụ hãm hại, hắn tự nguyện để Huỳnh Văn Sâm làm mình bị thương, rốt cục là xuất phát từ nguyên do gì? Từ chỗ hắn có thể tìm được manh mối có tính chất đột phá hay không ?
Quá nhiều dấu hỏi, trong đầu Huy nhất thời cũng không có biện pháp, đành phải khởi động xe, quyết định điều tra từ Hồ Cương.
Huy đi xuyên qua một con ngõ nhỏ lắt léo như mạng nhện, vừa nhìn những số nhà loang lổ trên tường, vừa chậm rãi tìm kiếm phía trước.
Chuyển qua một con ngõ nhỏ khác, trước mắt là một khu dân cư khá lớn. Huy phải tốn sức lắm mới chen qua được một bà béo đang chăm chú đánh bạc, lúc ngẩng đầu lên nhìn số nhà, phát hiện mình đã đi quá xa. Lúc này, một người đàn ông dắt xe đạp từ trong một cánh cửa ở phía trước đi ra, Huy vội vàng hỏi: “Xin cho tôi hỏi, anh có biết nhà Hồ Cương ở chỗ nào không?”
Người đàn ông quan sát Huy từ trên xuống dưới, rồi nghiêng đầu hướng về phía căn nhà mái bằng ở đối diện cố trề môi một cái: “Chính là nhà đó, anh tìm hắn làm gì?”.
“À, muốn hỏi thăm chút chuyện” Huy lóng ngóng nói.
“Sợ rằng anh bây giờ chỉ có thể gặp được em trai của hắn, ở đằng kia kìa”. Người đàn ông hướng bàn đánh bài bên kia kêu, “Anh Vĩ, anh Vĩ”.
Một người đàn ông ngồi bên cạnh bàn lười nhác đáp lại một tiếng, hắn cởi trần, khoác một chiếc áo vest ở trên vai, tay phải đeo một cái nẹp gỗ được quấn một miếng băng vải dơ bẩn đặt trước ngực, tay trái cầm nửa bao thuốc lá, đang cố sức ngậm một điếu.
“Có người tìm cậu”.
HồVĩ tay hơi run run, bao thuốc đã rơi xuống đất kêu tạch một tiếng. Hắn ngẩng đầu, hoảng sợ nhìn Huy, sau khi nhìn nhau khoảng 2 giây, liền xoay người bỏ chạy.
Huy theo bản năng liền cất bước đuổi theo, may mà chân của Hồ Vĩ cũng không thoải mái cho lắm, bỏ chạy còn khập khà khập khiễng, chưa kịp chạy ra khỏi ngõ nhỏ, liền đã bị Huy túm chặt lấy cổ áo.
“Sao phải bỏ chạy?” Huy ấn hắn vào tường, lớn tiếng quát hỏi.
“Tay, cái tay…” HồVĩ nâng cánh tay phải lên, dường như rất đau đớn rên rỉ.
Huy buông cổ áo hắn ra, Hồ Vĩ theo đà ngồi xổm xuống đất, tay trái ôm đầu, bộ dạng giống như chuẩn bị chịu đánh.
Lúc này, mấy bà lão ở bàn mạt chượt ồn ào kéo tới như ong vỡ tổ. Đi đầu là một lão bà tiến lên nhìn cánh tay Hồ Vĩ, sau khi thấy không làm sao, lại đẩy HồVĩ về phía trước mặt Huy:
“Đánh, đánh đi, đánh chết nó đi!” bà lão vẻ mặt đau đớn, “Dù sao một đứa cũng sống mà như chết rồi, thằng bé này cũng đánh chết đi”.
Mấy bà lão khác đồng thời cũng mồm năm miệng mười phụ hoạ: ” Ây da trời ơi, có để cho người ta sống nữa hay không nè trời?”
“Làm ơn cho mấy nhà chúng ta sống yên ổn vài ngày đi…”
“Dù cho có thâm thù đại hận thì cũng không đến nỗi như vậy a…”
Huy nhất thời tay chân hơi lúng túng, đành phải lớn giọng nói: “Tôi đang làm nhiệm vụ, tôi hỏi anh ta mấy vấn đề rồi đi, tuyệt đối sẽ không đánh đập anh ta.”
“Anh Cương chính là bị cảnh sát giết chết anh có biết chuyện đó chưa?….”
Huy không thể nhịn được nữa: “Tất cả im miệng cho tôi! Hiện tại cảnh sát đang điều tra phá án, yêu cầu mọi người hợp tác! Còn bà…” Cậu chỉ bà Hồ “Nếu như bà muốn sự việc của con trai bà mau chóng được làm rõ, phải thành thật một chút!”.
Câu nói này dường như liền phát huy tác dụng, bà Hồ bĩu môi, gọi mấy lão bà khác quay trở lại bàn đánh bài, lại ầm ầm ào ào xoa bài tiếp.
Huy thầm thở dài một hơi, kéo Hồ Vĩ lên. HồVĩ vừa nghiến răng trợn mắt che tay phải, vừa lén lút nhìn Huy.
“Hồ Cương là anh trai của anh?”
“Vâng” Hồ Vĩ đáp gọn gàng: “Anh muốn hỏi sự tình của anh trai tôi, anh chắc chắn đã tìm lầm người rồi, chuyện của anh ấy tôi đều không biết gì hết’’.
“Thật không?” Huy nheo ánh mắt lại, giơ tay túm cổ áo Hồ Vĩ, “Cái áo vest này nhãn hiệu rất nổi tiếng, bản thân anh mua nổi sao? Còn cái này nữa…” cậu đá đá bao thuốc lá dưới chân, “anh trai anh để lại cho anh bao nhiêu tiền?”
Ánh mắt Hồ Vĩ bắt đầu lảng tránh, “Không có…đều là của tôi…trúng xổ số…”
Tay Huy ngầm thêm lực, “Anh tốt nhất nên nói thật, nếu không tôi sẽ thường xuyên tới tìm anh đó”.
“Được rồi, được rồi” Hồ Vĩ đành chịu, bực bội chửi đổng một câu, “Tôi sẽ nói cho anh biết, về sau đừng có đến làm phiền tôi nữa”.
Hồ Cương, Hồ Vĩ và mẹ của bọn họ sống chung, nhưng hắn suốt ngày lêu lổng ở ngoài đường, rất ít khi về nhà. HồVĩ thì kiếm sống bằng mấy việc làm thuê lặt vặt. Một tuần trước, Hồ Cương biệt tăm lâu ngày đột nhiên về nhà, để lại một túi tiền, lại dặn dò em trai chăm sóc mẹ thật tốt, sau đó liền vội vàng bỏ đi. Trước kia Hồ Cương cũng từng ra ngoài trốn tránh khi có việc không hay xảy ra, nên hai mẹ con HồVĩ cũng không để ý, đâu biết vài ngày sau, tin tức Hồ Cương bị người ta đâm đến hôn mê bất tỉnh được báo về.
Huy nghe xong, im lặng một hồi, rồi lại mở miệng hỏi: “Anh ta để lại bao nhiêu tiền?”
“50 triệu”.
Huy nhìn chằm chằm vào mắt HồVĩ, HồVĩ hô hấp trở nên dồn dập, gắng gượng chống đỡ vài giây sau đó không thể không thừa nhận: “500 triệu”.
Huy nhìn hắn, hai khuôn mặt của Hồ Cương và HồVĩ có nhiều nét rất giống nhau, nhưng hiện giờ một trong hai đang nằm trong bệnh viện lạnh lẽo chưa biết sống chết. Huy ngẫm nghĩ, không nhịn được lại hỏi: “Anh và mẹ anh sao không thử nghĩ số tiền này rốt cuộc từ đâu mà ra?”.
Huy bỗng nhiên cảm giác xót xa, thương cảm, anh buông cánh tay nãy giờ đang nắm cổ áo Hồ Vĩ ra, thấp giọng nói: “Hãy sống cho thật tốt, anh và mẹ anh đều phải như vậy”.
Nói xong, anh xoay người đi về hướng đầu ngõ, vừa mới bước được mấy bước, liền nghe thấy Hồ Vĩ ở phía sau “Nè” một tiếng.
Huy quay đầu nhìn hắn, HồVĩ đứng tại chỗ, cái áo vest dài rộng khoác ở trên người, làm cho hắn càng có vẻ gầy yếu.
“Anh trai tôi…anh trai tôi…anh ấy…”Hồ Vĩ tựa hồ hơi nghẹn ngào, “Anh ấy không phải là một kẻ quá hư hỏng đâu”.
Huy không trả lời, nhìn chằm chằm hắn vài giây sau đó xoay người rời đi.
Quả thật không ngoài dự liệu ban đầu, đối phương đã bỏ một số tiền lớn mua Hồ Cương về làm “Tử sĩ”. Nhưng may cho hắn là vết dao đâm không quá sâu nên còn cơ hội sống sót. Mà người phụ nữ Huỳnh Văn Sâm nhắc đến có phải là một vật hi sinh khác nhằm dụ cho Huỳnh Văn Sâm ra tay.
Năm trăm triệu, một cái mạng người. Dù rằng thời tiết không hề lạnh, huy vẫn rùng mình một cái. Đối phương muốn đẩy Huỳnh Văn Sâm vào chỗ chết, mục đích hết sức rõ ràng, nếu như không thể chứng minh Hồ Cương quả thực đang cưỡng hiếp người phụ nữ ở trong phòng, động cơ vì cứu người và tự vệ của huỳnh Văn Sâm lập tức không có cách nào giải thích được. Như vậy, về mặt pháp luật ông ta thực sự có nguy cơ bị khép vào tội có ý giết người gây hậu quả nghiêm trọng. Ông có thể đi tù và mất chức, nhưng quan trọng hơn hết chính là những kẻ hại ông sẽ vô tư nhởn nhơ.
Liệu cuối cùng Huỳnh Văn Sâm lại gục ngã trước pháp luật,con đường mà suốt đời ông ta lựa chọn bảo vệ, điều này quả thực là quá trớ trêu.
Huy khẽ cắn môi, ép mình phải giữ vững tinh thần.
Cố lên, đợi tôi, tôi nhất định sẽ trả lại sự trong sạch cho ông, ngàn vạn lần đừng buông tay, tôi và ông đều phải cố gắng./.
* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

Tin liên quan

 

Tags: , , , ,